phim co dau 8 tuoi
Anandi và Shiv đang ngồi trên tuyết. Anandi hỏi Shiv tại sao anh lại lo lắng cho em nhiều như vậy trước khi tới đây ... nhưng giờ thì em hiểu được tại sao anh hành động như vậy. Shiv nói, anh học được tất cả những điều đó là vì em bởi vì ........... Anandi ngạc nhiên khi biết anh cũng biết thứ ngôn ngữ như vậy.
Anandi cảm ơn anh vì đã giúp cô bước tiếp trong cuộc đời mình. Cô nói không có người chồng nào có thể hiểu vợ mình nhiều như anh. Shiv nói em là lý do cho điều đó bởi vì em là một cô gái trung thực. Bất cứ thứ gì em nghĩ đều thể hiện trên khuôn mặt em, đó là lý do tại sao anh không mất nhiều thời gian để hiểu em. Anh biết là em sẽ thực hiện lời hứa của mình và trong hôn nhân em sẽ luôn chân thành. Anandi nói, giờ em không thể nghĩ tới việc sống mà không có anh. Shiv nói, em không cần phải nghĩ tới điều đó vì anh sẽ mãi mãi ở bên em. Anandi đang bị đau chân, Shiv nói anh sẽ đi và lấy thuốc.
Jagdish bước vào phòng Ganga. Ganga đang chới với Mannu. Ngay khi Jagdish tới, Mannu bắt đầu vỗ tay. Jagdish đưa quà cho Mannu. Sau đó anh đưa con gấu bông.. Ganga hỏi sại sao lại nhiều quà vậy? Jagdish nói đấy là quà của Sanchi. Anh nhớ lại Sanchi đã mua con gấu với chữ “ yêu” trên đó và khi anh hỏi cô món quà đấy cho ai thì Sanchi đáp lại là cho anh, sau đó nói rằng cô chỉ đùa thôi, đó là cho Mannu.
Ganga nói rằng không ai tặng quà cho cô ấy và cô ấy sẽ hạnh phúc khi thấy Mannu nhận những món quà. Cô cảm ơn anh bằng tiếng anh làm cho Jagdish ngạc nhiên. Sau đó anh kiểm tra bàn tay cô và đi lấy bandaids.
Anandi bắt đầu lo lắng khi Shiv vẫn chưa quay lại. Adbul bảo cô cứ ở đó, anh sẽ đi và tìm anh ấy. Anh quay lại và nói không thấy anh ấy ở đây. Nhưng anh ấy chỉ có thể ở đây thôi chứ còn có thể đi đâu được nữa? Họ đi hỏi mọi người nhưng không có tin tức gì.
Anandi bắt đầu tìm kiếm. Cô hét to tên Shiv. ... Shiv. Anandi và Abbul kiếm ở mọi nơi, nhưng không thể thấy anh. Abdul nói họ sẽ phải thông báo cho cảnh sát ngay bởi vì khi trời tối sẽ rất khó tìm thấy anh ấy. Anandi nghĩ tới việc gọi về Udhaipur, nhưng sau đó lại quyết định thôi vì điều đó có thể khiến mọi người lo lắng và sẽ tới đây.
Anandi và Abdul ở đồn sảnh sát. Anandi nói với viên cảnh sát rằng họ đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy. Abdul nói, anh ấy là thanh tra của Udhaipur. Viên cảnh sát nói, vấn đề không phải anh ấy là thanh tra hay là người dân thường .. nhiệm vụ của chúng tôi là phải đảm bảo cho tất cả khách du lịch phải an toàn. Anh ta nói nếu chúng tới sáng mà chúng tôi không tìm thấy chúng tôi sẽ thông báo lên truyền thông quốc gia. Anandi hy vọng họ sẽ sớm tìm ra hoặc nếu không gia đình cô sẽ tìm ra.
Gia đình Jagdish quyết định gọi cho Anandi. Anandi không dám bắt máy vì cô sợ họ có thể phát hiện ra vấn đề qua giọng nói của cô.
Anandi tới gặp viên cảnh sát để hỏi về Shiv.
Bà nội bắt đầu lo lắng cho Anandi vì không thấy cô bắt máy. Basant nói có thể họ đang bận đi ngắm cảnh. Họ sẽ gọi khi họ có thời gian. Bà nội nói chúng đi ra ngoài vào ban ngày còn giờ đã là tối rồi. Bà bảo Bhairon gọi tới nhà Shiv. Bhairon nói họ có thể cũng sẽ bận. Nhưng bà nói bà sẽ không yên tâm cho tới khi có được tin từ Anandi.
Bhairon gọi và ông nội bắt máy. Bhairon hỏi ông nội là họ có tin tức gì về Shiv và Anandi không? Vì họ gọi mà không thấy ai bắt máy. Ông nội bắt đầu lo lắng. Ông bảo Bhairon hãy nói với bà nội là mọi chuyện vẫn bình thường. Chúng đi tới đó và cũng chưa có nói chuyện điện thoại. Bhairon nói, cháu hiểu, nhưng mẹ cháu đang rất lo lắng. Ông nội nói, bác hiểu nhưng gia đình bác cũng chưa có tin gì về chúng .. khi nào có tin tức báo về nhà bác sẽ bảo Anandi gọi tới đó. Bhairon không nói với bà nội là Shiv và Anandi cũng không gọi về nhà vì nghĩ bà có thể sẽ lo lắng hơn. Ông chỉ nói rằng họ cũng nói như chúng con đã nói với mẹ lúc trước thôi và chúng đang đi nghỉ trăng mật có thể là chúng đang bận. Bà nội cầu nguyện cho Shiv và Anandi được an toàn.
Cảnh sát tìm kiếm Shiv nhờ những tấm hình của anh, nhưng vẫn không có kết quả. Trời đã tối và Adbul nói với Anandi rằng họ sẽ phải tiếp tục tìm kiếm đến sáng mai.